Trang Chủ / Tin tức / Chi tiết tin tức

Mẹ sẽ yêu thương những em nhỏ này như đã yêu con

Sau bao ngày tìm kiếm căn bệnh bí ẩn của con, chị Trần Thị Trầm (tên nhân vật đã được thay đổi) cũng đã có câu trả lời khi cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm dương tính HIV. Chị tự hỏi một người sống đàng hoàng, ngay thẳng như mình sao có thể rơi vào tình cảnh này. Riêng câu hỏi ấy mãi tới 13 năm sau chị mới tìm được đáp án. 

 

Chuyến đi Sài Gòn năm 2008 là dấu mốc thay đổi hoàn toàn cuộc đời chị Trầm. Trước đó chị có một gia đình hạnh phúc, vợ chồng hoà thuận, đứa con lớn và cặp song sinh nhỏ ngoan ngoãn, đáng yêu. Khổ nỗi, đứa con trai út liên tục đau ốm. Con tỏ ra yếu ớt so với bạn bè cùng trang lứa, như thể có một con quái vật nào đó bên trong đang hút cạn sinh khí của con. Chị Trầm mang con đi khắp các phòng khám ở quê, họ nói rằng con mắc bệnh lao hạch nhưng không có nơi nào chữa trị dứt điểm. 

 

Chị Trầm trước tro cốt của con 

 

Khi bệnh tình con ngày càng trầm trọng, chị gom góp tiền bạc quyết tâm đưa con vào Bệnh viện Nhi Đồng 2 với hy vọng đội ngũ y bác sĩ hàng đầu sẽ cứu được con. Rất nhanh, chị biết rằng đằng sau bệnh lao của con là một căn bệnh khác còn kinh khủng hơn thế. Chị ngất xỉu nhiều lần khi cầm trên tay tờ kết quả xét nghiệm dương tính HIV của con. 

 

Sau này, biết rằng bản thân cũng mang “H”, chị tự hỏi lý do gì đã đưa HIV đến với chị và con khi bản thân chị sống đàng hoàng tử tế, chung thuỷ với chồng, giữ đạo đức với xã hội. Có thể là từ một lần chị đi làm móng, có thể là những ngày đau ốm chị chích lể giác hơi ở cơ sở không đảm bảo. Chẳng ai biết chính xác câu trả lời. 

 

Khi được phát hiện, con chị đã bước vào giai đoạn cuối, kháng thuốc điều trị và được chuyển sang bệnh viện Phạm Ngọc Thạch. Nhiều tháng trời ròng rã chị ở bệnh viện chăm sóc con. Một soeur biết đến hoàn cảnh của hai mẹ con đã kết nối chị với cha Toại và mái ấm Mai Tâm. Con đỡ hơn, chị mang bé về mái ấm. Mọi người ở đây hết mực quan tâm chăm sóc hai mẹ con, nhưng rồi cuối cùng con cũng chẳng thể ở lại với chị. Chị xin các cha ở mái ấm làm lễ rửa tội cho con theo nghi thức Công giáo và lưu giữ tro cốt con tại đây. 

 

Mất con, chị buồn chán, không còn thiết tha điều gì. Chồng và hai con chị ở quê đều âm tính với HIV. Bà con làng xóm nghe đến căn bệnh của mẹ con chị thì kỳ thị, xa lánh. Nghĩ đến tương lai của hai con, chị biết mình không còn đường để về. 

 

Như hiểu được nỗi khổ tâm của chị, cha Toại lên tiếng: “Thôi, chị ở lại đây với cha”. Cứ thế, chị giúp cha nuôi nấng các bé ở mái ấm cho đến tận bây giờ. Ở Mai Tâm, chị Trầm tìm được chỗ dựa vững chắc về cả vật chất lẫn tinh thần. Các bé đến với mái ấm đều chịu ảnh hưởng của HIV. Một bên là người mẹ mất con, một bên là những em nhỏ không có một gia đình trọn vẹn. Những mảnh đời chắp vá gặp gỡ nhau, chị đem hết tình thương vốn dành cho đứa con trai yêu dấu để nuôi nấng, chăm sóc và bù đắp cho các em. Nhìn các con lớn lên từng ngày, vết thương lòng của chị như dần lành lại. 

 

Chị hứa với con sẽ yêu thương những em nhỏ ở mái ấm như yêu con để trả ân tình mà mái ấm đã dành cho hai mẹ con

 

Mỗi ngày chị đều nỗ lực làm việc, không chỉ vì thương các em mà còn vì muốn muốn trả ơn cho những người đã cưu mang mẹ con chị trong ngày tháng khốn cùng. Cha Toại là người chị Trầm mang ơn nhiều nhất. Khi mới vào chị yếu tới nỗi đi không nổi, cha dìu chị, chở chị đến tận bệnh viện lấy thuốc. Đích thân cha cũng là người chuyền từng chai nước biển cho chị. Mỗi lần chị bệnh, cha đều hỗ trợ chị chi phí điều trị và cho chị công ăn việc làm để có thu nhập.

 

“Lắm lúc tôi nghĩ ngay đến cả người thân đối với mình cũng chỉ có giới hạn, sao ở đây người ta chỉ là người dưng mà tốt với mình đến vậy. Tôi tự nhủ với lòng nếu không có các cha, các ân nhân ở mái ấm mình cũng đã chết rồi. Tôi phải làm thật tốt để trả ơn họ” - Chị Trầm tâm sự. 

 

Giáng sinh năm 2020, chị chính thức rửa tội và trở thành một Kitô hữu. Bây giờ các con chị đều đã trưởng thành, định kiến của mọi người về HIV cũng không còn nặng nề như trước. Thỉnh thoảng chị vẫn về quê thăm gia đình. Trước đây, chị không hiểu vì sao số phận lại đẩy chị vào tình cảnh nghiệt ngã đến vậy. Trải qua hết biến cố, chị nhận ra rằng nhờ nghịch cảnh ấy, chị gặp được những người thay đổi cuộc đời mình và cũng thay đổi nhiều cuộc đời khác.

 

Tin tức liên quan (78)

Âm thầm phục vụ giữa mùa dịch

Mua bán có thể tạm ngưng, họp chợ có thể tạm dừng, song cứu người là việc không thể chờ đợi. Giữa tâm dịch TP.HCM, linh mục Đinh Trần Thanh Tú vẫn miệt mài làm mọi việc có thể để bảo vệ cho tập thể người bệnh ở Mái ấm Naza.

Trở về từ cửa tử

“Cố lên con ơi, nhà mình không có tiền thở máy”. Quằn quại với lá phổi đang khát oxy, anh S. nghe tiếng mẹ gào khóc nức nở bên tai. Anh mở to mắt nhìn mẹ, lồng ngực bỏng rát với những hơi thở đang yếu dần đột nhiên dịu lại.

Mai Tâm Family thay đổi tích cực với mô hình doanh nghiệp xã hội

Từ những cơ sở từ thiện riêng lẻ tự phát với mục đích phục vụ cộng đồng, Mai Tâm Family đã từng bước khắc phục những hạn chế, trở thành một tổ chức xã hội chuyên nghiệp và bền vững.

Mái ấm Mai Tâm tiếp sức cho Bệnh viện Hồi sức Đại học Y Dược

Cuộc sống đã bước vào giai đoạn ‘’bình thường mới’’, nhưng sẽ còn rất lâu nữa mới trở về bình thường cho những người hùng thầm lặng vẫn đang miệt mài ở tuyến đầu. Thao thức trước những hy sinh của họ, Mái ấm Mai Tâm đã có một hành động đẹp nho nhỏ, hy vọng có thể tiếp sức cho các y bác sĩ kiên cường của chúng ta.